-
Dowling Mogensen posted an update 1 week, 1 day ago
Suốt 4 năm bám quầy bàn ăn, mình vẫn nhớ cuộc gọi của một chị khách quay lại đổi cái bàn lớn hơn sau 6 tháng tậu cái bàn 6 ghế, đơn giản vì cái bàn đó chưa bao giờ có đầy đủ 6 người ngồi vào. Chị kể: “Nhà em có 4 người, mà cứ chọn bàn 6 ghế cho nó rộng.” Tôi nghe câu ấy tuần nào cũng mấy lần. Người nào cũng thích rộng rãi, nhưng rộng để làm chi thì hiếm ai tự vấn. Khi tìm hiểu thiet ke nha dep, việc đầu tiên mình khuyên khách không hẳn là đo diện tích, mà là nhìn lại tối qua nhà anh chị ngồi ăn ở chỗ nào.
Chiếc bàn lớn nhất chẳng phải cái bàn dùng nhiều nhất
Tôi có một quyển sổ ghi lại mỗi đơn hàng, và trong tầm 200 khách mua bàn ăn, phần lớn mua bàn 6 ghế mặc dù gia đình họ chỉ có 3-4 người. Tỷ lệ này không hề ít: trong 10 hộ thì 7-8 hộ chọn cỡ to hơn nhu cầu. Có một anh ở khu Mỹ Đình mua bàn 8 ghế cho chung cư 78m2, vì anh kể “dịp Tết họ hàng ghé”. Một năm họ hàng ghé đúng 3 hôm. Còn lại 362 ngày, cái bàn ấy trùm khăn và để đồ. Thật ra, ngay căn hộ của tôi cũng kê một chiếc bàn 1m6. Cả tháng nó vỏn vẹn dùng đúng 2 góc: một góc để túi xách, một góc đặt hộp giao đồ ăn. Tôi từng tự hào về cái bàn đó cho tới lúc vợ tôi hỏi một câu rất giản đơn: “Bàn này mình ăn lần nào chưa?”
Cả nhà tôi ăn cơm tối trên sofa suốt 3 năm mà chẳng ai thấy có gì sai
Trong 3 năm đầu ở căn hộ mới, bàn ăn nhà tôi bị biến thành một chỗ cắm sạc, một chỗ đặt laptop, vài hôm còn thành chỗ phơi đồ cho mưa. Tối nào cũng vậy, mọi người bê bát ra sofa, vừa ăn vừa nhìn màn hình. Điều buồn cười là không ai cảm thấy là chuyện gì sai. Mình nghĩ kỹ thì nguyên nhân chẳng phải vì lười biếng. Bàn ăn nhà mình bị đặt kề tường, không có ổ cắm nào gần đó, đèn thì treo xa xếch trên trần, ghế gỗ cứng ngồi 5 phút là mỏi. Trong khi sofa thì êm, ngay cạnh ổ điện, đèn vàng ấm. Thảo nào không ai muốn ngồi vào cái bàn đó. Tôi đã gặp rất nhiều hộ mua bàn ăn đẹp mà chẳng chỉnh ba thứ này. Kết quả là chiếc bàn thành đồ trưng bày trong khi cả nhà ăn tại một chỗ hoàn toàn khác.
Mình từng tư vấn sai cho rất nhiều khách bởi chỉ hỏi mét vuông
Cái nghề của tôi vốn một phản xạ hết sức khó bỏ: khách vừa bước vào showroom, điều đầu tiên nhân viên hỏi là “Nhà anh chị bao nhiêu mét vuông?”. Rồi dựa trên con số đó mà đưa kích cỡ bàn. Mình đã tư vấn kiểu đó trong mấy năm đầu tiên và sai khá nhiều phen. Có một chung cư 90m2, mình giới thiệu bàn sáu ghế kê phòng khách, nhưng cả nhà ăn ở bếp bởi mẹ chồng nấu rồi là dọn luôn ở đó, bàn phòng khách chỉ để bày. Ngược lại, một nhà 55m2 nhưng ba thế hệ ăn cơm chung mỗi tối, chiếc bàn họ cần lại phải nhỏ nhưng đủ chỗ cho sáu người ngồi chen nhau kiểu mâm cơm truyền thống. Ca thứ ba thì lại khác: nhà 120m2 nhưng vợ chồng ăn ngoài hầu hết, bàn chỉ dùng khi có khách. Ba trường hợp khác hoàn toàn về diện tích nhưng nhu cầu thật thì ngược nhau. Từ đấy mình đổi hẳn cách hỏi: “Tối qua nhà anh chị ăn cơm ở chỗ nào? Người nào ngồi cạnh ai? Có vừa ăn vừa xem gì không?”. Câu trả lời ấy cho mình nhiều thông tin hơn cả bản vẽ mặt bằng.
Tới giờ mình vẫn chưa mua lại bàn ăn mới
Sau khi bán cái bàn 1m6 cũ đi, tôi đặt một cái bàn nhỏ 2 người sát cửa sổ. Tối nào mình và vợ cũng ăn ở đấy, chẳng điện thoại, chẳng tivi, chỉ đèn vàng và câu chuyện. Chiếc bàn nhỏ ấy dùng gần như mỗi ngày, còn chiếc bàn cũ thì cả tháng chưa đủ một phen đủ người. Lúc có khách ghé, tôi mới mở bàn to ra, kê thêm ghế gấp — dăm phút là xong. Cái tôi học được sau bốn năm bán bàn không phải là mua chiếc bàn nào đẹp nhất, mà là để dung sai cho nội thất nhà ở thật. Bàn ăn trong catalogue được sắp bày đẹp, ánh sáng chiếu vừa đủ, ghế không ai ngồi quá 10 phút. Còn nhà thật thì có trẻ con chạy lăng xăng, có bát đũa chưa rửa, có một người về muộn và một người dọn sớm. Tôi không khuyên bạn mua bàn nhỏ. Mình khuyên bạn trước lúc chọn kích cỡ bàn, hãy ngồi xuống chỗ mình hay ăn nhất, bật đèn như tối thường ngày, và tự hỏi: chỗ này có đủ tiện để mình quay lại mỗi tối không?

