Activity

  • Svenstrup Hvid posted an update 2 days, 13 hours ago

    “title”:”Cái nhà máy nội thất thuộc tôi chẳng có cửa thông gió, mà đó chính là điều tôi ưng nhất”,”body”:”

    Hôm ký giấy thuê thuê thi công nội thất chung cư, bà chủ cũ gợi ý tôi rằng có định khoét thêm cửa sổ không, tôi bảo không. Để y bốn tường bê tông xi măng trống ra đó. Lý do thú thật hơi kỳ — mình muốn một chỗ không gian chẳng ai thấy lúc mình làm làm hỏng.

    Bốn bức bức tường bê tông với cái lý do tôi không muốn nhìn ra ngoài

    Xưởng thuộc mình khoảng 90m2, nằm trong một cái khu công nghiệp nhỏ tại Bình Dương. Không cửa sổ nào, chỉ một cửa sắt cuốn mở ra khi xe chở nguyên liệu vào. Bóng đèn tuýp trắng lạnh treo thẳng trên bàn thợ, cách mặt bàn chừng hai mét. Nóng bức thì khỏi nói, tháng hè bên trong đây dễ đạt ba mươi tám độ. Bụi mịn gỗ đóng một lớp mỏng trên mọi thứ — cả ly nước mình uống cũng có một màng bụi mỏng che trên miệng.

    Tiếng máy cắt chói tai tới mức hai thợ đứng cách nhau một mét vẫn phải giơ dấu ra hiệu thay vì nói chuyện. Mình kê bàn thợ chính ở góc trái, máy cưa bàn ở góc phải để đường đi ở giữa đủ rộng cho hai người khiêng tấm gỗ dài 2m4 mà không đụng vào nhau. Giá gỗ xếp cao theo chiều cao tường bên phải, chia ngăn theo loại: MDF lõi xanh, gỗ tự nhiên, veneer, phụ kiện để trong thùng nhựa đậy nắp bởi bụi len vào ray trượt là kẹt cứng ngay.

    Hồi còn ở công ty thiết kế ở Sài Gòn, chỗ ngồi mình đặt ngay cửa sổ nhìn ra ra đường Nguyễn Huệ. Hôm nào mưa to, tôi dán mắt ra ngoài ngắm người chạy xe tấp vào mái hiên trú mưa rồi quên luôn cả bản vẽ đang làm. Bây giờ trong cái hộp kín này, tôi chỉ nhìn có gỗ, máy, và bản vẽ dán trên tường. Chẳng thấy trời mưa hay nắng ngoài kia. Nghe có vẻ tù túng, mà thật ra nó giúp tôi tập trung cao hơn rõ rệt. Sai một đường cắt thì biết liền, không thể đổ tội cho trời đâu.

    Mình đã từng giao một cái tủ nhầm kích cỡ và phải đền gần 12 triệu

    Vào tháng 3 năm rồi, tôi nhận một đơn hàng tủ bếp cho một căn nhà phố ở Thủ Đức. Chị khách gọi điện bảo rằng \”bạn cứ làm đại khái như nhà chị họ mình đi, kích thước chắc cũng cỡ đó\”. Mình khi đó đang chạy hai đơn khác, nên kêu chị chụp ảnh gửi qua Zalo rồi tôi nhìn hình đoán kích thước rồi đặt gỗ. Sai ở chỗ độ sâu tủ: mình làm sáu mươi phân, thực tế mặt bếp nhà chị chỉ có năm mươi lăm phân do có ống ống nước âm tường chạy phía sau. Cái tủ đóng rồi, chở tới nhà thì dựng lên không áp được vào tường. Hở ra một khoảng năm phân nhìn phát thấy xấu.

    Chi phí phát sinh mình liệt kê ra để nhớ đời: gỗ MDF lõi melamine đóng tủ mới hết 4,2 triệu, tay nắm với ray ray giảm chấn và bản lề giảm chấn thêm 1,8 triệu, công thợ làm lại mất ba ngày hết 2,4 triệu, vận chuyển đi chở về hai lần hết một triệu hai triệu, phần cái tủ sai bán tháo thanh lý được chỉ một triệu rưỡi triệu. Tổng lại mất gần mười hai triệu, chưa kể uy tín với khách. Sau đó mình đặt ra một luật ngầm: mọi đơn hàng đều phải đích thân tay tôi đo đạc tại nơi, không đời nào tin số đo khách gửi qua Zalo hay Messenger. Có lần khách tận Biên Hòa, mình chạy xe xuống đo mất hai tiếng đi về, nhưng đổi lại không bao giờ phải giao lại lần hai.

    Anh thợ cả 58 tuổi chỉ tôi cách nghe tiếng máy trước nó nó hỏng

    Anh Tư nay 58 tuổi, làm mộc 30 năm, tôi thuê anh đứng chung xưởng từ ngày mở tiệm. Hôm đầu nhận máy mới về, mình hí hởi bật máy máy cưa mua lại 8 triệu lên, anh Tư đứng kế bên nghe một lát rồi bảo: \”cái này sắp hư bạc rồi đấy\”. Mình chẳng tin, để chạy thêm hai tuần, thì đúng là kêu to hơn rồi rung lắc mạnh hơn. Anh chỉ tôi nghe ba loại âm khác nhau: máy cưa bàn khi gần hỏng bạc thì có tiếng rít the thé đều liên tục, máy bào sắp hư dao thì tiếng nó đổi từ \”vo vo\” sang \”tạch tạch\”, và máy chà nhám thì nghe mùi khét trước khi nghe được tiếng kêu.

    Máy cưa bàn đó tôi sửa hai lần, mỗi lần hơn một triệu đồng. Tính ra tiền sửa cộng vào gần bằng nửa giá máy mới. Tôi tính mua máy mới cho rồi, nhưng anh Tư gạt đi: \”Máy mới kêu đều quá, mày chẳng nghe được gì đâu. Khi nó bắt đầu kêu lạ thì mày đã trễ rồi\”. Nghe vô lý mà đúng thật. Máy đồ cũ kêu không đều, tai mình quen với cái thanh nền đó, nên chỉ khi âm thanh lệch một chút thì tai báo liền. Đến giờ mình vẫn giữ cái máy ấy, chẳng phải vì tiếc tiền, mà vì nó dạy mình nghe máy bằng tai chứ không bằng mắt nhìn đồng hồ đo.

    Tại sao tôi không nhận đơn hàng qua Facebook nữa

    Có hôm một chị khách nhắn tin hỏi giá tủ quần áo cao 2m4, rộng một mét tám, sâu 60cm. Tôi báo giá 9 triệu, chị trả năm triệu, tôi từ chối, chị chê mình làm giá rồi đăng status một bài trên nhóm nội thất đá xéo. Lúc đấy mình bực thật nhưng nghĩ lại thì chị không biết cách tính giá thôi. Một cái tủ như vậy tôi liệt kê ra để ai cũng thấy: gỗ MDF ruột xanh chống ẩm tốn ba triệu hai triệu, ray giảm chấn và bản lề giảm chấn loại tốt tốn chín trăm nghìn, công thợ hai người làm ba ngày hết 2,4 triệu, khấu hao máy với tiền thuê xưởng chia đều vào mỗi đơn chừng tám trăm ngàn, tiền điện và hao vật tư thêm 500 ngàn. Tổng vào đã gần bảy triệu tám, chưa tính lời với rủi ro bảo hành hai năm.

    Từ đấy tôi quyết định không nhận đơn qua Facebook nữa, chỉ nhận qua người quen giới thiệu của khách đã làm. Khách quen hiểu giá mình, biết mình đóng tới đâu, nên ít khi mặc cả kiểu đấy. Điều này nghe như như tự thu hẹp khách, nhưng thực tế nó giữ được cho tôi mức giá đủ sống và giữ được cách làm tôi muốn: không ép thợ chạy ẩu, không dùng phụ kiện rẻ tiền để hạ giá. Nếu bạn đang tìm một chỗ đóng đồ thật thay vì chạy theo giá rẻ nhất, thì thử xem một xưởng nhỏ xem họ đo đạc như nào trước khi báo giá. Cái thước dây cầm tay nói nhiều