-
Svenstrup Hvid posted an update 2 days, 13 hours ago
“title”:”Soi lại cái xưởng nội thất sau 3 năm nhìn cây thước dây nằm đó trên bàn gỗ”,”body”:”
Sáng nay lúc đứa thợ phụ nói với tôi một câu thôi khiến tôi chết lặng: \\\”Anh ơi, cái thước dây này đo sai rồi. Tôi tưởng nó giỡn. Nhưng mà sau khi mở điện thoại đo kiểm tra một tấm cánh tủ, tôi nhận ra cả xưởng vẫn đang làm dựa trên một cây thước sai bốn ly trong suốt bảy tháng trời. cảm giác lúc đó không dễ diễn tả thật — nó đâu phải bực mà là kiểu hoang mang vì không biết từ bao giờ mọi thứ bắt đầu sai. xưởng sản xuất nội thất
Cây thước dây chênh 4 ly với bảy tháng dựng lại chẳng ai nhận ra
Nói thẳng thì cái vụ này gốc rễ nằm ở ở một lần tôi mua cuộn thước mới tinh tại chợ trời, giá 35 nghìn, rẻ hơn nhiều cái thước thương hiệu tôi hay dùng. Tôi để nó vào góc cắt gỗ dùng làm thước chung cả tổ thợ dùng. Lỗi nằm ở chỗ tôi chẳng một lần nào so nó với cây thước chuẩn tôi để trong hộc tủ bàn làm việc. Đùng một cái, khi tôi kiểm cả ba cây thước khác nhau trong xưởng, cây dùng chung lệch đúng 4 ly tại đoạn 1 mét đầu. Nghĩa là mỗi tấm cánh dài một mét đều bị hụt hoặc dư bốn ly, mà cộng dồn thì cả bộ tủ bếp lệch gần 1 phân.
Tổn thất thì ngồi đếm mới thấy đau. Cả thảy 11 bộ tủ bếp phải dỡ về chỗ tôi, trong đó 2 đơn khách đã lắp xong mới thấy khe hở tại cánh giữa cùng khung tủ. Tôi tính sơ tiền gỗ, tiền công, tiền vận chuyển hai chiều mất tầm 60 triệu. Nhưng mà cái đau hơn đó là 7 tháng trời làm đi làm lại mấy món lẽ ra chỉ làm một lần. Giả sử tôi chịu khó 5 phút mỗi tuần đối chiếu thước chuẩn thì đã chẳng phải cảnh ấy. Bài học nằm ở đây không phải là đổ lỗi cho thợ hay cho gỗ dở. Mà chính là kiểm tra dụng cụ đo trước khi bắt tay vào bất kỳ phôi gỗ nào cả. Kể từ đó tôi đặt một cuốn sổ ghi hôm đối chiếu, ai cũng phải ký.
Mỗi khi nhận đơn tôi cứ phải nhớ tới cái tấm gỗ ép ẩm nằm ở góc xưởng
Ở trong xưởng tôi có một khu để gỗ sát vách bên tường hướng đông. Sát chỗ đó tôi giữ một tấm gỗ ép bị ẩm mốc từ đợt mưa năm ngoái. Không hẳn tôi thương gì tấm gỗ ấy. Tôi cất nó làm mốc so sánh, để mỗi lần nhập gỗ mới tôi đặt hai tấm kề nhau, nhìn độ cong và màu ẩm thì biết liền lô gỗ có độ ẩm cho phép hay không. Nói rõ ra thì gỗ đưa vào máy phải đủ độ ẩm 8 tới 12 phần trăm. Gỗ còn tầm 16% mà bác đem cắt thì độ một hai tháng nó co ngót hết một hai ly trên mỗi tấm bề mặt. Tôi vẫn có chiếc máy đo ẩm cầm tay mua sắm tầm một triệu hai, cơ mà nhiều khi tôi vẫn dựa vào tay sờ bề mặt để đoán cho nhanh. Kinh nghiệm của người thợ thì vuốt biết ngay gỗ còn mát lạnh hoặc ấm. Ấy vậy mà có lần, tôi vẫn đẩy vào một đơn gỗ sồi đóng bàn ăn cho khách, để vừa 2 tháng sau đó, bên khách phone đến nói mặt bàn nứt một đường dài 20 phân. Tôi phải thay miễn phí cả mặt bàn mới, lỗ mất thêm 4 triệu mà còn mang tiếng nữa.
Ba năm tôi đâu dám tăng giá bởi sợ khách quen quay lưng
Câu chuyện giá cả nghề này tôi tính lại mới thấy mình dở chỗ trong 3 năm rồi. Gỗ tăng giá 20-30% chỉ trong năm rưỡi, keo dán tăng gần gấp đôi, tiền điện xưởng mùa nóng có bữa tới 4 triệu, lương thợ cũng phải nâng từ năm triệu tới 6 triệu rưỡi mới giữ được họ làm. Ấy thế mà tôi vẫn để giá cũ. Tôi lấy bởi cách làm thêm giờ, nhận thêm mấy đơn nhỏ lẻ mà hồi trước tôi chẳng hề nhận. Có tháng tôi làm 28 đơn mà ngồi tính lãi chưa được 15 triệu. Nói thiệt là công mình rẻ hơn công thợ phụ.
Sau tháng 28 đơn ấy, tôi ngồi lại một tối, lấy sổ sách ra tính giá vốn từng món. Tôi quyết tăng giá 15%. Trong lòng lo dữ, kiểu như thể mất thứ gì to lắm. Kết quả mất 4 khách quen, nhưng chín khách còn lại vẫn theo và có người còn ký thêm mấy đơn khác. Chuyện buồn cười là mấy vị khách bỏ đi ấy toàn là khách tôi làm lỗ công vì họ cứ trả giá tới lui. Tôi vỡ lẽ một chuyện, giá phải tính theo chi phí thực, đâu phải theo cái cảm giác sợ mất khách. Anh em nào đang chạy xưởng mà cứ ngại lên giá thì bác thử ngồi bút tính giá thành cả tuần đi, sẽ rõ mình đang bù lỗ cho ai.
Chiều muộn anh em về hết, trong xưởng chỉ còn âm thanh máy cưa chạy không tải
Tầm 6 giờ tối, thợ tháo găng về. Cái xưởng im hẳn đi, chỉ còn tiếng máy cưa chạy trơn mà tôi cứ để nổ một lúc đặng quen tai. Cái thói quen ở lại một mình của tôi bắt đầu từ hồi còn thuê mặt bằng trong hẻm cũ. lúc ấy thì để máy móc bụi phủ một tuần không vệ sinh thì coi như xong ngay. Bây giờ tôi bỏ ra khoảng 45 phút mỗi cuối ngày vệ sinh phoi bào, tra dầu bạc đạn, siết lại mấy con ốc bị rung. Có hôm, cái máy cưa bàn của xưởng

