Activity

  • Fields Zimmermann posted an update 1 week, 1 day ago

    Chuyện này khởi đầu bằng một câu của chú thợ vận chuyển đứng trước thang máy chung cư Kim Liên. Chị ơi, bộ khung này không vừa vào thang đâu, giờ bóc vỏ bọc ra đưa lên hay cắt làm hai khúc? Tôi đứng hình mất mấy giây, tay vẫn cầm tờ hóa đơn vừa thanh toán đủ. Hơn bốn tháng trước đó, tôi ký nhận cải tạo một nhà 68m2 cho gia đình ba thế hệ ở khu tập thể cũ, và tôi tự tin rằng mình đã tính đúng chiếc sofa. Lúc bắt đầu nghiên cứu xưởng sản xuất sofa tại hà nội, tôi nghĩ chỉ cần hợp nhãn, hợp ví là xong. Sai. Cái tôi học được sau đống tiền đội thêm thực ra chẳng liên quan gì đến kiểu dáng cả.

    Mấy chú thợ mộc ở La Thành dạy tôi cách xem bộ khung trước khi nhìn nước sơn

    Buổi chiều đó tôi ngồi lì ở một xưởng ngoại thành, xem người ta đóng hai bộ khung cùng kích thước để so sánh. Một bộ sồi nguyên tấm, một bộ gỗ tạp dán veneer rồi phun giả vân gỗ quý. Chú thợ cả bảo tôi gõ tay xuống. Khung sồi kêu tiếng nặng, âm ngắn rồi hết ngay. Khung công nghiệp ghép kêu bộp, vọng lâu hơn. Cân thì bộ sồi hơn khoảng 40%, chênh cụ thể là con số tự tôi đo bằng cân điện tử: 38kg so với 27kg cho cùng một chiếc sofa ba chỗ. Giá thì chênh khoảng 9 đến 12 triệu một bộ, tùy xưởng. Điều tôi sợ nhất là mấy xưởng ngoại thành hay lấy khung gỗ công nghiệp rồi mặc áo tân cổ điển lên bằng phào chỉ uốn cong và chân quỳ chạm cầu kỳ. Nhìn xa thì giống hệt hàng ngoại. Có điều bốn năm sau, khi mùa ẩm Hà Nội khiến gỗ nở, cái khung ghép đó sẽ lung lay, còn bà chị tôi có chiếc khung sồi dùng 2018 đến giờ vẫn chắc, chỉ xuống đệm chứ khung không sao. Mình nói thật: nếu tiền không cho phép mua sồi, nên chọn gỗ cao su ghép thanh dày dặn còn hơn dăm ép khoác lớp giả cổ. Một mẹo nhanh: lật sofa lên, sờ mặt đáy khung. Gỗ thật thấy thớ và mùi dễ chịu, gỗ ghép thấy dấu vụn ép và mùi keo hắc.

    Ô cửa thang máy chung cư cũ là thước đo thật của mọi bản vẽ sofa

    Chiếc sofa tôi mua về rộng hơn đúng 12cm so với cửa cabin. Nghe ít nhưng vừa đủ để chặn hết kế hoạch của tôi. Tôi đã đo cẩn thận phòng khách, đo cả khúc cua hành lang tầng, nhưng quên việc đo cửa lớn tòa nhà vào. Thang chung cư Kim Liên loại cũ, cửa chỉ được 78cm khi đã bớt khung. Sofa tôi mua bề ngang 90cm. Bốn anh thợ vật lộn gần hai tiếng dưới sảnh. Cuối cùng tôi đành chọn phương án bóc chân quỳ và bọc lại phần khung. Tiền phát sinh: 1,8 triệu tháo chân + đóng lại sau khi lên, 2,5 triệu bọc lại chỗ đường chỉ bị rách, cộng thêm 500k cho mấy chú lên bộ khung bằng cầu thang bộ từ tầng 1 lên tầng 4. Nói thật, tức nhất là tôi đã nghĩ chuyện này chỉ xảy đến với người ít kinh nghiệm. xương máu mình ghi lại: đo từ ngoài cửa tòa nhà đầu tiên, rồi hành lang, rồi cửa thang, sau hết mới đến trong phòng. Nếu cửa hẹp hơn thân sofa chừng 5cm trở lên, hoặc cabin không vừa, thì yêu cầu xưởng đóng dạng tháo lắp, hoặc chọn sang kiểu nhỏ hơn. Chớ dựa vào bản vẽ phối cảnh trên máy. cây thước thật nằm ở ô cửa chứ không nằm ở bản vẽ.

    Da bò Ý nhập với da ép công nghiệp cùng nằm trên một đoạn phố

    Đi dọc phố đồ gỗ ở Hà Nội, tôi đếm ít nhất bảy cửa hàng treo cùng một mẫu sofa kiểu cổ điển. Giá thì trải từ 12 triệu đến 42 triệu. Y hệt dáng, cùng đường phào. Chênh nhau ở miếng da. Tôi từng suýt xuống tiền cho một chiếc được giới thiệu là da bò Ý nhập khẩu giá 28 triệu. Cô chủ khẳng định là da thật. Tôi xin được ngửi thử mặt dưới của miếng da. Da bò thật ngửi thơm mùi thuộc da, hơi nồng nặc nhưng dễ chịu, kiểu mùi giày da cũ. Da ép công nghiệp mùi nồng mùi hóa chất. Thử cào nhẹ bằng móng tay: da thật lên vết mờ rồi tự liền lại sau chục giây, da ép hằn vết trắng xước rõ ràng và chẳng liền lại. Độ đàn hồi thì ấn ngón tay vào da, thấy rõ nếp tỏa ra tự nhiên. Da ép thì ấn móp rồi phồng lại ngay, kiểu cao su. Mùa nồm Hà Nội tháng 2, tháng 3 chính là thử thách thật. Da bò đổi màu sẫm hơn theo thời gian, kiểu patina trông cũ mà sang. Da ép bắt đầu bong từng mảng nhỏ ở góc khuỷu, nơi hay ma sát. Tôi để ý bộ da ép ở nhà chị họ sau một năm: góc tay bong rộng bằng hai đốt tay, lộ lớp vải ở trong. Nếu bạn đang chọn, mình khuyên hỏi xưởng cho coi một mẩu da vụn cùng loại, mang về dùng thử hai ba tuần rồi quyết. Không nghe chỉ mỗi lời nói. Giá chênh gấp ba lần thì phải xứng đáng chứ chẳng nên trả vì tấm tem ghi hai chữ Ý.

    Trong gia đình ba thế hệ thì miếng đệm mới là thứ định đoạt

    Bà nội tôi 78 tuổi, con gái tôi 4 tuổi. Hai người ngồi cùng một chiếc sofa mỗi ngày. Đó là lúc tôi nhận ra cái đệm quan trọng hơn cả bộ khung và da gộp lại. Đệm quá mềm thì bà đứng dậy phải bám tay, lưng cong xuống, mỗi lần đứng là một việc mệt. Đệm quá cứng thì con bé ngồi lâu là kêu mỏi mông. Tôi thử ngồi hơn chục chiếc sofa, ngồi tròn 30 phút mỗi chiếc, không không chỉ chụp ảnh rồi đứng dậy. Độ cao mặt ngồi quan trọng hơn mọi con số khác. Chỗ ngồi hợp lý cho người già là khoảng 42 đến 44cm, đủ để đặt chân phẳng trên sàn, đầu gối có góc 90 độ. Cao hơn thì chân đung đưa, thấp hơn thì ngồi xuống phải ngã. Mình đo bằng thước dây ở showroom luôn, chứ không tin vào người bán đọc thông số trên catalogue. Chuyện con nhỏ thì tôi đã trải. Con gái tôi đổ ly nước ngọt xuống đệm chưa kịp bọc chống thấm. Mùi đường thấm vào lớp mút ở dưới, ba ngày sau vẫn vẫn mùi chua. Mình phải tháo bọc đem giặt, hút mút bằng máy hút bụi chuyên và bột baking soda. Từ đó tôi mua loại vải bọc tháo rời được, có khóa kéo ẩn ở mặt dưới, và mút bọc tấm không thấm mỏng phía trên. Vài lời khuyên cuối cho ai đang săn sofa cho gia đình nhiều thế hệ: đi thử ngồi đủ 30 phút, mang theo người lớn tuổi trong nhà đi cùng, đừng chốt qua hình ảnh. Hình chụp lung linh chẳng nói được chỗ mông bạn phải chịu đựng mỗi tối xem phim. Còn bạn, bạn đã ngồi thử đủ lâu chưa hay vẫn đang chọn ghế bằng mắt?